Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2015

Bài 86: Mathiơ 24:43-51: "SẴN SÀNG HAY CHƯA?"


MATHIƠ – VUA CÁC VUA
Sẵn sàng hay chưa?
Mathiơ 24:43-51
Hầu hết chúng ta đều biết chơi trò "Trốn Tìm" khi chúng ta còn nhỏ. Đứa nào “bị” phải nhắm mắt lại rồi đếm đến 10 trong khi những đứa khác đều chạy tìm nơi để ẩn nấp. Khi đứa trẻ “bị” đếm xong rồi, thường thì nó hô lớn tiếng lên: "Sẵn sáng chưa, tớ đến đây!"
Mathiơ 24 là cách đếm ngược từ 10 xuống 0 của Chúa Jêsus đối với sự tái lâm của Ngài. Phân đoạn nầy sắp từng chi tiết nhiều dấu hiệu khẳng định sự tái lâm huy hoàng của Ngài "với đại quyền đại vinh" (câu 30). Mấy câu sau cùng nầy của chương 24 là một lời cảnh cáo. Trong câu 42, Ngài phán: "Vậy hãy tỉnh thức, vì các ngươi không biết ngày nào Chúa mình sẽ đến". Dường như Chúa Jêsus đang nói với những người thuộc thế hệ sau rốt: "Sẵn sàng chưa, ta đến đây!" Trước khi tôi đào sâu vào các câu 43-45, chúng ta hãy ôn lại những gì chúng ta đã tiếp thu.
· Mathiơ 24-25 ai cũng biết là Bài Giảng Trên Núi Ôlive vì Chúa Jêsus đã giảng cho các môn đồ Ngài trên “Núi Ôlive” khi đáp ứng lại mấy câu hỏi của họ liên quan tới "dấu lạ" chỉ về sự tái lâm của Ngài và "kỳ tận thế".
· Khi ấy Chúa Jêsus nói cho họ biết về "kỳ đại nạn" trong những ngày sau rốt, là thời kỳ mà tiên tri Đaniên và sách Khải huyền mô tả kéo dài trong 7 năm. Tôi tin từ nhiều bằng chứng theo Kinh Thánh rằng Hội Thánh sẽ được cất lên ngay lúc bắt đầu thời kỳ nầy trong Sự Cất Lên.
· Ba năm rưỡi đầu là "đầu sự tai hại" hay "những cơn đau đẻ" (câu 8) trong đó sẽ có nhiều đấng mêsi giả, nhiều cuộc chiến tranh, đói kém, cùng nhiều hiện tượng thiên nhiên khác. Sẽ có nhiều bạo lực và nhiều kẻ tuận đạo giữa vòng những người đã được cứu trong suốt thời kỳ nầy. Tuy nhiên trong sự bắt bớ và "tình trạng phi luật pháp" nầy, Chúa Jêsus đã phán: "Tin Lành nầy về nước Đức Chúa Trời sẽ được giảng ra khắp đất, để làm chứng cho muôn dân".
· Ba năm rưỡi sau được gọi là "kỳ đại nạn". Antichrist sẽ phạm vào "sự tàn nát gớm ghiếc" rồi tự tôn mình lên làm một vị thần để cho người ta thờ lạy trong đền thờ.
· Chúa Jêsus cảnh cáo thế hệ tín đồ sau rốt nầy phải "trốn đi" và ẩn mình vì địa ngục sẽ lộng hành ở trên đất.
· "Ngay sau kỳ đại nạn", lúc cuối của 7 năm, Chúa Jêsus sẽ "lấy đại quyền đại vinh ngự trên mây trời mà xuống" và sẽ phán xét tất cả nhân loại.
· Trong các câu 32-35, chúng ta thấy "ví dụ về cây vả", về cơ bản, ví dụ nầy cho chúng ta biết rằng tất cả các dấu lạ có ý nói tới sự đến của Chúa Jêsus đang ở "gần – ngay trước cửa".
· Mặc dù có nhiều người biết gần đúng thời điểm tái lâm của Ngài, không một ai, thậm chí cả thiên sứ cũng không biết chính xác "ngày và giờ" nữa. Đối với hầu hết thế giới, sự tái lâm nầy sẽ rất đột ngột và bất ngờ, giống như khi nước lụt đến đùa đi những kẻ vô tín trong thời của Nôê.
Rõ ràng mọi điều Chúa Jêsus dạy ở đây đều nhắm vào những người tin Chúa, là những người sẽ được cứu trong những ngày sau rốt, có một số ứng dụng ở đây dành cho số người trong chúng ta sẽ được cất lên trong Sự Cất Lên. Chúng ta cần phải sẵn sàng vì Ngài sẽ ngự đến và chúng ta không biết chính xác vào lúc nào!?! Thực vậy, chúng ta hãy lưu ý hai thuộc tính sẽ rất thực của những người tin Chúa đang sống trong những ngày sau rốt.
I. Hạng tín đồ cần phải được SỬA SOẠN cho sự đến của Đấng Christ (các câu 43-44).
A. Một ví dụ (câu 43).
Chúa Jêsus bắt đầu tiểu đoạn nầy bằng câu nói: "Hãy biết rõ…" Nói cách khác: "Hãy nghĩ tới sự tái lâm ấy theo chiều hướng nầy, cho phép tôi nói theo cách thật đơn giản nhé".
Ngài phán: "Nếu người chủ nhà đã hay canh nào kẻ trộm sẽ đến, thì tỉnh thức, không để cho đột nhập nhà mình".
Chúng ta hãy giả sử có một một băng trộm đang hoạt động ở vùng phụ cận. Chúng đột nhập vào từng nhà trên con đường quí vị đang ở với lịch trình hẳn hoi. Chúng đột nhập vào từng nhà đúng vào khoảng 1 giờ sáng. Chúng mới vừa gõ cửa nhà kế bên đêm qua. Nếu mọi sự ấy là thực, quí vị sẽ khoá cửa nhà mình rồi cứ tiếp tục kỳ nghĩ ngoài thành phố hôm nay chăng? Không dám đâu! Nếu quí vị tin nhà mình sẽ bị ăn trộm đột nhập vào lúc 1 giờ sáng nay, quí vị phải lo sửa soạn chứ. Quí vị sẽ kiểm tra mọi cánh cửa, cửa cái hay cửa sổ. Quí vị sẽ báo cho cảnh sát biết về các điểm nghi ngờ rồi yêu cầu họ canh chừng dùm ngôi nhà của quí vị. Quí vị phải mượn ổ khoá Rotweiler mà một người bạn mua của công ty bảo hiểm Smith & Wesson! Nếu quí vị biết sẽ có một vụ trộm tại chính nhà cửa của quí vị tối nay, quí vị cần phải lo sửa soạn.
Cũng một thể ấy, ngay trong thế kỷ thứ nhứt, Chúa Jêsus đã phán: "nếu người chủ nhà đã hay…thì tỉnh thức, không để cho đào ngạch nhà mình". Người ấy phải cẩn trọng và sẵn sàng đón "tên trộm" ấy.
B. Một nguyên tắc (câu 44).
"Vậy thì", dựa theo sự hiểu biết đó, người tin Chúa cũng phải "sẵn sàng" để đón sự tái lâm của Chúa.
Giống như quí vị phải lo thực thi một số biện pháp phòng ngừa trong sự biết trước về tên trộm, quí vị phải sửa soạn và phải tỉnh thức cho một “giờ” nào đó sẽ đến vì "vì Con người sẽ đến trong giờ các ngươi không ngờ".
Thế hệ sau rốt trước khi Chúa Jêsus đến sẽ không biết thời điểm chính xác sự đến của Ngài, nhưng vì cớ những dấu lạ cho biết trước sự đến đó, họ sẽ biết thì giờ cách chung chung mà thôi. Họ sẽ biết rằng "tên trộm" không bao lâu nữa sẽ đột nhập vào ngôi "nhà" và họ cần phải lo sửa soạn.
Khi Chúa Jêsus sánh mình với "tên trộm", tất nhiên sự ví sánh nầy không có ý nói tới bổn tánh của Ngài đâu. Mà đúng hơn, giống như "tên trộm" đến một cách bất ngờ và lén lút, thì sự đến của Ngài cũng một thể ấy.
Hình ảnh "kẻ trộm trong ban đêm" được thấy vài lần trong cả Tân ước. I Têsalônica 5:2 chép: "vì chính anh em biết rõ lắm rằng ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm trong ban đêm vậy". II Phierơ 3:10 chép: "Song le, ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm…". Khải huyền 3:3 chép: "Vậy hãy nhớ lại mình đã nhận và nghe đạo thể nào, thì giữ lấy, và ăn năn đi. Nếu ngươi chẳng tỉnh thức, ta sẽ đến như kẻ trộm, và ngươi không biết giờ nào ta đến bắt ngươi thình lình". Khải huyền 16:15 chép: "Kìa, ta đến như kẻ trộm. Phước cho kẻ tỉnh thức và giữ gìn áo xống mình, đặng khỏi đi lõa lồ và người ta không thấy sự xấu hổ mình!"
Có một điều, trong đó Chúa Jêsus rất giống với một "kẻ trộm". Khi Ngài đến, Ngài sẽ lấy đi và cất hết mọi sự mà hạng vô tín xem là quí giá. Tất cả tiền bạc, của cải, quyền thế của họ sẽ bị quét sạch hết và họ sẽ đối diện với Ngài trần trụi, không một xu trong ngày phán xét.
"Vậy thì" Chúa Jêsus phán: "hãy chực cho sẵn". Quí vị sẽ nghĩ: "Dân sự trong thời buổi đó không sẵn sàng như thế nào? Họ sẽ nhìn thấy các dấu lạ kinh khủng nầy, chẳng lẽ họ không biết điều chi sẽ xảy ra sao?" Vì quyền lực của Satan sẽ hoàn toàn được mở ra, loài người sẽ bị mù quáng bởi tội lỗi và sự thù hận của chính họ đối với Đức Chúa Trời đến nỗi họ sẽ từ chối không chịu tin theo cho tới khi họ gặp Ngài. Đừng quên câu 37: "Trong đời Nô-ê thể nào, khi Con người đến cũng thể ấy". Họ sẽ chế giễu và nhạo báng, cho tới khi đã quá trễ đối với họ.
“Hãy chực cho sẵn” có nghĩa gì? Có nghĩa là muốn được cứu, người ta phải sửa soạn để gặp Chúa là Vua và Quan Án. Có phải quí vị đang sẵn sàng hôm nay? Có phải quí vị đã tin cậy nơi một mình Đấng Christ để được cứu chăng?
II. Hạng tín đồ cần phải sống TRUNG TÍN cho tới chừng Chúa đến (các câu 43-44).
A. Đầy tớ khôn ngoan và trung tín (các câu 45-47).
Giờ đây trong câu 45 Chúa Jêsus đang mô tả theo thể ngụ ngôn một "đầy tớ khôn ngoan và trung tín" đã được lập làm "người cai trị" trên "nhà" của chủ mình. Công việc chính của người nầy là phải trở thành một viên quản lý và phải lo "đồ ăn" cho các thành viên ở trong "nhà".
Mỗi Cơ đốc nhân là một "đầy tớ" hay là một nô lệ của Chúa. Hết thảy chúng ta đều có chức năng quản lý. Hết thảy chúng ta đều được ban cho các ân tứ, ta lâng và trách nhiệm sử dụng chúng theo cách khôn ngoan và trung tín trong sự phục vụ Chủ của chúng ta.
Kế đó trong câu 46, Chúa Jêsus phán: "Phước cho đầy tớ đó, khi chủ đến thấy làm như vậy!" Người sẽ được "phước" vì chủ "sẽ đặt kẻ ấy coi sóc cả gia tài mình".
Hãy chú ý lúc ban đầu khi chủ đi xa, đầy tớ cần phải "cho họ đồ ăn đúng giờ". Người chỉ có một phần việc mà thôi, một chức năng quản lý cần phải trung tín trong đó. Khi chủ người nhìn thấy sự trung tín của người trong một việc nhỏ, chủ bèn đặt người "coi sóc cả gia tài mình". Chúng ta hết thảy hãy sống thật trung tín trong tất cả các việc nhỏ!
Điều nầy nhắc cho tôi nhớ tới hai viên quản gia trong ví dụ nói tới các ta lâng ở Mathiơ 25. Chủ của họ nói với mỗi người trong số họ: "Hỡi đầy tớ ngay lành trung tín kia, được lắm; ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ lập ngươi coi sóc nhiều; hãy đến hưởng sự vui mừng của chúa ngươi".
B. Đầy tớ xấu, không khôn ngoan (các câu 48-51).
Để đối chiếu, Chúa Jêsus khi ấy mới mô tả tên "đầy tớ xấu" tiêu biểu cho hạng người vô tín trong những ngày sau rốt. Tất cả mọi người, dù được cứu hay chưa được cứu đều là hạng quản gia của Đức Chúa Trời và phải chịu trách nhiệm trước mặt Ngài. Một số tỏ thái độ thù nghịch Ngài cách công khai. Một số dửng dưng vô ý vô tứ. Một số biết rõ nhu cần một Cứu Chúa của họ, nhưng cứ nghĩ mình không có nhiều thì giờ. Đây là trường hợp của tên đầy tớ trong câu chuyện của Chúa Jêsus. Hắn nói: "Chủ ta đến chậm".
Thay vì sử dụng thì giờ của mình cách khôn ngoan và trung tín, hắn "đánh kẻ cùng làm việc với mình, và ăn uống với phường say rượu". Rõ ràng là không phải mỗi người không tin Chúa đều là kẻ nghiện rượu và bạo lực cả đâu. Tuy nhiên, nói chung quan điểm nầy chỉ ra những kẻ nào đang sống đời sống của họ trong sự bê tha ích kỷ mà tội lỗi đã giục giã họ. Khoái lạc là thần của họ.
Dĩ nhiên, trong câu chuyện của Chúa Jêsus có một sự tính toán. Chủ về tới nhà vào cái ngày mà tên đầy tớ "không ngờ và giờ nó không biết". Ngài đến mà chẳng có ai ngờ hết.
Hãy chú ý phần tương ứng trong các câu 36, 39, 42 25:13. Giống như tên đầy tớ xấu không biết "ngày và giờ" thì cũng vậy, hạng người vô tín loạn nghịch kia cũng không mong đợi sự tái lâm của Ngài. Khi Ngài đến "mọi chi tộc ở trên đất sẽ than khóc" khi họ nhìn thấy Đức Chúa Con "ngự trên mây trời mà đến".
Khi người chủ đến, người sẽ "đánh xé xương nó", sát nghĩa "cắt làm hai mãnh". Đây là lối nói quen thuộc khi dâng một con sinh làm của lễ ở Xuất Êdíptô ký 29:17. Nó có ý nói tới sự chết và sự huỷ diệt.
"Phần" của nó đồng với "kẻ giả hình". Vì Chúa Jêsus nói tên "đầy tớ xấu" sẽ bị kể chung với "kẻ giả hình" cho thấy rằng bản thân hắn chẳng phải là kẻ giả hình. Hắn không làm bộ hầu việc Đức Chúa Trời, mà rất thành thực về sự không tin của hắn. Trong ngày đó, tất cả những kẻ vô tín, cả những kẻ đang sinh sống trong sự loạn nghịch công khai với Đức Chúa Trời cùng những kẻ nào có đức tin giả dối, đạo đức giả sẽ bị quăng vào sự trừng phạt đời đời.
Ở đây Chúa Jêsus cung ứng cho chúng ta thấy một trong các phần mô tả của Ngài về địa ngục, một nơi có "khóc lóc và nghiến răng".
Một trong những phần việc khó khăn nhất dành cho vị Mục sư là phải yên ủi và đôi khi phải chịu lấy các tin tức về cái chết bất ngờ của một người thân yêu. Tôi luôn luôn nhớ tới việc “khóc than” của một bà mẹ khi bà hay tin con gái nhỏ mình đã mất. Địa ngục cũng giống y như thế. Sẽ có tiếng rên la mãi mãi trong sự hối hận triền miên.
"Nghiến răng" luôn luôn được gắn chặt với nỗi đau khổ lớn lao. Khi đau khổ bắn ngang qua thân thể của quí vị, quí vị sẽ cắn chặt răng mình lại. Nỗi hình khổ trong địa ngục sẽ kéo dài liên tục. Sẽ không có sự khuây khoả, không một cơ hội nào cho các cơ bắp của hàm được lơi lỏng, chỉ có cắn chặt lại không ngừng và "nghiến răng".
Có người từ chối không chịu hình ảnh ghê gớm nầy là sự trừng phạt đời đời. Họ cho rằng những câu nói như vầy chỉ là cách nói bóng mà thôi. Tôi không biết. Tuy nhiên, nếu những câu nầy chỉ là lối nói bóng, tôi chẳng tìm được điều yên ủi nào trong cách nói ấy. Vì họ phải chỉ ra một tình trạng tồi tệ hơn về sự hình khổ mà lý trí con người có thể nghĩ ra được.
Một lần nữa, quí vị sẵn sàng chưa? Có phải quí vị đã chuẩn bị rồi? Phải chăng quí vị đang trung tín? Chúng ta hãy để ra vài phút sau cùng, cùng nhau bàn luận một thắc mắc quan trọng. Tại sao Chúa Jêsus lại chờ quá lâu như thế mà không tái lâm chứ? John MacArthur đề nghị hai lý do theo Kinh Thánh:
· Thứ nhứt, Chúa Jêsus đang chờ đợi Điều Ác xổ ra trên đường chạy của nó.
Giăng ghi lại ở Khải huyền 14:15-16: "Có một thiên sứ khác ở đền thờ đi ra, cất tiếng lớn kêu Đấng ngồi trên mây rằng: Hãy quăng lưỡi liềm xuống và gặt đi; vì giờ gặt hái đã đến, mùa màng dưới đất đã chín rồi. Đấng ngồi trên mây bèn quăng lưỡi liềm mình xuống đất, và dưới đất đều bị gặt".
Mùa gặt là sự phán xét của Đức Chúa Trời giáng trên con người. Mãi cho tới khi nào thiên sứ thông báo cho Chúa Jêsus biết rằng mùa gặt đã "chín" rồi, thì Ngài sẽ tái lâm. Đức Chúa Trời, theo quyền tể trị tối cao của Ngài đang cho phép tội lỗi leo lên đến tận những giới hạn không thể tránh được của nó.
· Thứ hai, Chúa Jêsus đang chờ đợi tất cả những kẻ đã được cứu, Danh của họ đã được ghi vào sổ sự sống.
Rôma 11:25-26 là câu chìa khoá ở đây: "Vả, hỡi anh em, tôi không muốn anh em chẳng biết sự mầu nhiệm nầy, e anh em khoe mình khôn ngoan chăng: ấy là một phần dân Y-sơ-ra-ên đã sa vào sự cứng lòng, cho đến chừng nào số dân ngoại nhập vào được đầy đủ; vậy thì cả dân Y-sơ-ra-ên sẽ được cứu, như có chép rằng: Đấng Giải Cứu sẽ đến từ Si-ôn, cất sự vô đạo ra khỏi Gia-cốp".
Trong kỷ nguyên Hội Thánh nầy, Đức Chúa Trời đang nhóm lại trong một thân, gồm số tín đồ từ hết thảy các dân Ngoại cũng như những người Do thái nào sẽ trở lại cùng Ngài (Êphêsô 2-3). Kỳ Đại Nạn là kỳ chuộc lấy Israel. Sẽ có nhiều người Do thái khi ấy chịu tin theo và tất cả người Do thái có lòng tin đều sẽ được cứu.
Êphêsô 2:20-22 phác hoạ kẻ được chuộc của Đức Chúa Trời như một toà nhà "đã được dựng lên trên nền của các sứ đồ cùng các đấng tiên tri” với “chính Đức Chúa Jêsus Christ là đá góc nhà". I Phierơ 2:5 chép rằng chúng ta từng Cơ đốc nhân là "đá sống, được xây nên nhà thiêng liêng". Toà nhà đó sẽ không trọn vẹn cho tới chừng mỗi căn phòng đã được hoàn tất và từng hòn đá "được chọn từ khi sáng thế" ở đúng vào vị trí của nó.
Mãi cho tới khi ấy, chúng ta hãy nhìn vào sự Cất Lên. Rôma 13:11-14 chép: "Hãy ăn ở như vậy, vì biết thời kỳ đang lúc chúng ta đây: giờ anh em từ ngủ thức dậy đã đến, bởi sự cứu hiện nay đã gần chúng ta hơn lúc chúng ta mới tin. Đêm đã khuya, ngày gần đến; vậy chúng ta hãy lột bỏ những việc tối tăm mà mặc lấy áo giáp sáng láng. Hãy bước đi cách hẳn hoi như giữa ban ngày. Chớ nộp mình vào sự quá độ và say sưa, buông tuồng và bậy bạ, rầy rà và ghen ghét; nhưng hãy mặc lấy Đức Chúa Jêsus Christ, chớ chăm nom về xác thịt mà làm cho phỉ lòng dục nó".

***



Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015

Bài 85: Mathiơ 24:32-42: TRÔNG MONG NGÀY ẤY


MATHIƠ – VUA CÁC VUA
Trông mong ngày ấy
Mathiơ 24:32-42
Đỉnh cao của lịch sử sẽ là sự tái lâm bằng xác thịt của Đức Chúa Jêsus Christ. Lần Đến Thứ Hai của Ngài sẽ là biến cố long trọng nhất trong mọi thời đại. Một trong các phân đoạn Kinh Thánh Tân ước tôi ưa thích nhất là Tít 2:12-13: "Ân ấy dạy chúng ta chừa bỏ sự không tin kính và tình dục thế gian, phải sống ở đời nầy theo tiết độ, công bình, nhân đức, đang chờ đợi sự trông cậy hạnh phước của chúng ta, và sự hiện ra của sự vinh hiển Đức Chúa Trời lớn và Cứu Chúa chúng ta, là Đức Chúa Jêsus Christ".
Phaolô đã có niềm hy vọng nầy trong thời của ông khi ông tuyên bố trong II Timôthê 4:8: "Hiện nay mão triều thiên của sự công bình đã để dành cho ta; Chúa là quan án công bình, sẽ ban mão ấy cho ta trong ngày đó, không những cho ta mà thôi, nhưng cũng cho mọi kẻ yêu mến sự hiện đến của Ngài".
Mỗi sách trong Tân ước và hầu hết các sách trong Cựu ước đều nói với sự biết trước về sự tái lâm của Chúa. Đây là một biến cố mà vì đó "chúng ta biết rằng muôn vật đều than thở và chịu khó nhọc cho đến ngày nay" (Rôma 8:22). Là tín đồ, chúng ta với đức tin nhìn lại thập tự giá cùng ngôi mộ trống, nhưng chúng ta với đức tin nhìn tới đàng trước nhắm vào sự tái lâm của Chúa chúng ta.
Trong hết thảy mọi sự dạy về Sự Tái Lâm được thấy có xuyên suốt cả Kinh Thánh, Mathiơ 24-25 có lẽ là các phân đoạn quan trọng và đầy sức sống nhất vì chúng đến với chúng ta trực tiếp từ chính mình Chúa Jêsus. Ngài đang cung ứng cho chúng ta phần thông tin đầu tay.
Trong các bài nghiên cứu trước ở tiểu đoạn nầy của sách Mathiơ, chúng ta đã học biết rằng sự dạy của Chúa Jêsus nằm trong phần đáp ứng với các thắc mắc của môn đồ ở câu 3. Chúa đã mô tả cho họ thấy thế hệ sau cùng ở trên đất, Thời kỳ Đại Nạn 7 năm và 3 năm rưỡi sau cùng của Cơn Đại Nạn sẽ được kết thúc với "Con người lấy đại quyền đại vinh ngự trên mây trời mà xuống" (câu 30).
Chúng ta đã nhìn thấy các dấu hiệu nói tới sự đến của Ngài, phần còn lại của chương nầy xử lý với sự đoán biết trước và tình trạng sẵn sàng cho sự tái lâm của Ngài. Chúng ta sẽ nhìn thấy cả hai: một thí dụ và một nguyên tắc liên quan tới ngày trọng đại đó.
I. Một thí dụ nói tới sự tái lâm của Chúa (các câu 32-35).
A. Bài học nói tới cây vả (các câu 32-33).
Chúa Jêsus phán: "Hãy nghe lời ví dụ về cây vả". Dĩ nhiên chúng ta hiểu rằng một "ví dụ" là câu chuyện đơn sơ với phần ứng dụng về mặt thuộc linh. Chúa Jêsus đã sử dụng nhiều ví dụ để minh hoạ các lẽ thật thuộc linh quan trọng.
Từ ngữ Hy lạp nói tới "nghe" có ý nói tới "hiểu rõ và ứng dụng vào đời sống". Từ ngữ nầy hàm ý giành được tri thức làm thay đổi đời sống hoặc quyết định khuôn mẫu cho một đời sống lâu dài. Chúa Jêsus không muốn các môn đồ Ngài khi ấy hay bây giờ phải có hiểu biết ở trong đầu về sự tái lâm của Ngài. Ngài muốn hết thảy chúng ta phải để cho mọi điều chúng ta tiếp thu ở đây dầm thấm và làm thay đổi đời sống của chúng ta.
"Cây vả" đã và đang là một bối cảnh thông thường tại xứ Palestine. Không những chúng được trồng với tính cách thương mại, mà chúng còn được trồng trong các sân nhà để làm bóng mát và lấy trái nữa. Có nhiều phần tham khảo nói tới cây vả xuyên suốt Kinh Thánh.
Tiếp đến, Chúa Jêsus đã mô tả tri thức đơn sơ mà mỗi đứa trẻ trong xứ Israel đều hiểu rõ. Khi một cây vả "vừa lúc nhành non", khi nó "lá mới đâm" thì ai nấy đều biết rằng "mùa hạ gần tới". Đức Chúa Trời đã đặt loại cây mesquite mọc tại Texas vì một lý do duy nhứt (để nướng thịt liên hoan), khi chúng đâm chồi, quí vị biết ngay sẽ không còn có thời tiết lạnh giá nữa!
Các nhành non và lá mới đâm là các dấu hiệu nói tới mùa hạ gần đến. Chúa Jêsus vừa hoàn tất phần mô tả bảy năm tệ hại, các dấu hiệu sẽ đi trước sự tái lâm của Ngài. Vì thế Ngài phán: "Cũng vậy, khi các ngươi thấy mọi điều ấy [các dấu hiệu], khá biết rằng [có lẽ, Ngài] Con người gần đến, Ngài đang ở trước cửa".
Trải qua nhiều năm tháng, có nhiều người đã ra sức làm cho ví dụ dễ hiểu thành ra khó hiểu. Có người đã ra sức biến "cây vả" thành một biểu tượng phức tạp thay vì chỉ là cách nói đơn sơ. Có người đã nói việc đâm chồi của cây vả là sự tái lập lại đất nước Israel. Có người nói sự đâm chồi đó là sự phục hưng trong Israel. Nhưng những cách giải thích nầy làm cho ý nghĩa rõ ràng bị duỗi dài ra. Khi quí vị nhìn thấy các dấu hiệu mà Chúa Jêsus đang mô tả, hãy biết rằng sự tái lâm của Ngài ở "gần" đến nỗi y như Ngài đang đứng "trước cửa" sắp bước vào bên trong rồi vậy.
B. Thế hệ sau cùng (câu 34).
Kế tiếp Chúa Jêsus phán: "Quả thật, ta nói cùng các ngươi [đây là lẽ thật rất quan trọng], dòng dõi nầy chẳng qua trước khi điều kia chưa xảy đến". Câu nầy đưa đến cho chúng ta hai thắc mắc. Chúa Jêsus muốn nói tới "dòng dõi" nào vậy?  "Điều kia" sẽ "xảy đến" là điều nào?
Nhiều vị giáo sư thông thạo Kinh Thánh vào thời kỳ xa xưa, là những người không hề mơ tới những lời tiên tri mà chúng ta đã thấy ứng nghiệm trong hai dòng dõi sau cùng, họ dạy rằng cách nói nầy đề cập tới dòng dõi của các môn đồ. Họ nghĩ rằng các sự cố kinh khủng mà Chúa Jêsus đã loan báo có ý nói tới sự huỷ diệt thành Jerusalem vào năm 70SC.
Chúng ta biết rằng trước hết đây không phải là trường hợp vì các sự cố mà Chúa Jêsus mô tả là rất kinh khiếp và xoay chuyển cả thế giới, chớ không phải chỉ có một phần nhỏ xứ Trung đông đâu. Thứ hai, chúng ta biết Chúa Jêsus không có ý nói tới dòng dõi của các môn đồ vì Ngài phán rằng "ngay sau hoạn nạn của những ngày đó" Ngài sẽ tái lâm. Mặc dù thành Jerusalem đã gánh chịu đau khổ rất kinh khiếp dưới thời Titus, CHÚA JÊSUS KHÔNG TÁI LÂM VÀO THỜI ĐIỂM ẤY!
Nhiều người khác nói rằng "dòng dõi nầy" có ý nói tới xứ sở Israel và là một lời hứa cho rằng Israel sẽ không bị huỷ diệt cho tới chừng Đấng Mêsi tái lâm. Vẫn có nhiều người khác nữa, họ tin rằng Chúa Jêsus không biết rõ (đối chiếu Mác 13:32) và đưa ra lời tiên đoán không đúng.
Có nhiều cách lý giải khác nữa, nhưng dường như đối với tôi rõ ràng là Chúa Jêsus đang đề cập tới dòng dõi sau cùng, dòng dõi sau cùng của những người sẽ sống và gánh chịu thời kỳ Đại nạn. Họ sẽ nhìn thấy "mọi điều nầy" hết thảy các dấu hiệu sẽ xảy ra. Họ sẽ chứng kiến nhiều đấng christ giả, chiến tranh, thiên tai, bắt bớ, bạo lực và phi pháp cực độ, tin lành được giảng ra khắp đất, sự gớm ghiếc tàn nát bởi antichrist, cả sự tối tăm và các dấu lạ ở trên trời nữa. Khi "mọi điều nầy" xảy ra, đúng y như khi "cây vả" có nhành non và lá mới đâm, quí vị biết ngay mùa hạ gần tới, dòng dõi sau cùng sẽ nhìn biết sự tái lâm của Chúa Jêsus đang ở gần rồi. Người nào chứng kiến cơn đau đẻ sẽ chứng kiến sự ra đời của Trật Tự Thế Giới Mới!
"Dòng dõi nầy" họ sẽ nhìn thấy "mọi điều nầy", sẽ là những người đã được cứu trong kỳ Đại Nạn. Họ không được cất lên, nhưng đã có đức tin sau đó. Khi họ nghiên cứu Mathiơ 24-25 và trông đợi các dấu hiệu, họ sẽ trông đợi Đức Chúa Con!
C. Lẽ thật đời đời của Chúa Jêsus (câu 35).
Chúa Jêsus đưa ra một lời bảo đảm cho các môn đồ bị ngã lòng về kỷ nguyên tương lai đó. Ngài phán: "Trời đất sẽ qua, nhưng lời ta nói chẳng bao giờ qua đi". Ngài đang phán với họ: "Đừng mất hy vọng. Đừng nhượng bộ. Hãy vui mừng đi! Hãy ngước đầu lên! Sự cứu chuộc ngươi gần tới rồi!"
Việc qua đi của trời và đất ở đây chẳng phải là một lời tiên tri đâu, mà là một cách nói bóng. Không một điều gì sẽ làm thay đổi hay thu nhỏ lại Lời của Chúa. Tuy nhiên, sau sự trị vì ngàn năm của Đấng Christ trên đất, Kinh Thánh chép: "Bấy giờ các từng trời sẽ có tiếng vang rầm mà qua đi, các thể chất bị đốt mà tiêu tán, đất cùng mọi công trình trên nó đều sẽ bị đốt cháy cả" (II Phierơ 3:10). Giăng, tác giả sách Khải huyền, đã "thấy trời mới và đất mới; vì trời thứ nhất và đất thứ nhất đã biến đi mất, và biển cũng không còn nữa" (Khải huyền 21:1).
II. Nguyên tắc sự đến của Chúa (các câu 36-42).
A. Cái ngày chẳng có ai biết (câu 36).
Kế đó Chúa Jêsus cho chúng ta biết rằng "Về ngày và giờ đó, chẳng có ai biết chi cả". Nghĩa là, chúng ta sẽ biết thì giờ chung chung về sự đến của Ngài vào cuối kỳ Đại Nạn, nhưng chẳng có ai biết đúng giờ chính xác cả. Điều nầy rất quan trọng vì Chúa Jêsus lặp lại vấn đề nầy trong cả phân đoạn. Hãy chú ý các câu 42, 44, 50 25:13.
Không những chẳng có ai biết chính xác giờ giấc, mà cả "thiên sứ trên trời" cũng không biết nữa. Các thiên sứ đều là những linh rất đáng sợ. Họ có sự quan hệ mật thiết với Đức Chúa Trời và đang phục vụ trong sự hiện diện của Ngài. Họ làm theo mạng lịnh của Ngài và có sự hiểu biết rất rõ mọi công việc của loài người. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời giữ kín điều nầy dù là "thiên sứ trên trời".
Nhiều phân đoạn Tân ước cũng chứa mệnh đề "hay là Con cũng vậy", ám chỉ rằng chính mình Chúa Jêsus cũng không biết đúng chính xác thời điểm tái lâm của Ngài nữa. Mác 13:32 chép: "Về ngày và giờ đó, chẳng ai biết chi hết, các thiên sứ trên trời, hay là Con cũng chẳng biết nữa; song chỉ Cha mà thôi".
Làm thế nào Chúa Jêsus là Con toàn tri của Đức Chúa Trời mà lại chẳng biết sự nầy? Làm sao Đức Chúa Cha biết rõ một việc mà Đức Chúa Con chẳng biết một khi Con là một với Cha chứ?
Tuần nầy tôi có đọc một luận án rất hay, nó tấn công vào giáo lý Ba Ngôi và luận án đã sử dụng chính chỗ nầy để nói rằng dù Chúa Jêsus là Con của Đức Chúa Trời, Ngài không phải là Đức Chúa Cha.
Câu trả lời nằm trong lẽ mầu nhiệm sự hoá thân thành nhục thể của Đấng Christ. Ngài là Đức Chúa Trời trọn vẹn, mà cũng là con người trọn vẹn nữa. Ngài vừa là Con Đức Chúa Trời vừa là Con Người. Trong khi trở thành Con Người, Con Đức Chúa Trời đã tình nguyện lột bỏ khỏi Ngài một số thuộc tính thiêng liêng của mình. Ngài gạt qua một bên một số vinh quang và quyền phép của Ngài để khoác lấy xác thịt của con người. Như vậy, phải nói rằng Ngài chủ ý giới hạn tri thức, sự toàn tri của Ngài, y như Ngài đã giới hạn quyền phép, sự toàn tại của Ngài vậy.
Chúa Jêsus đã tiếp thu nhiều điều theo cách bất kỳ con người nào tiếp thu. Luca 2:52 chép về thiếu niên Jêsus: "Đức Chúa Jêsus khôn ngoan càng thêm, thân hình càng lớn, càng được đẹp lòng Đức Chúa Trời và người ta".
Dường như là sau sự chết và sự sống lại của Ngài, Chúa Jêsus đã khoác lại hết thảy các thuộc tính thiêng liêng của Ngài. Ngài phán trong Mathiơ 28:18: "Hết cả quyền phép ở trên trời và dưới đất đã giao cho ta".
Lúc Ngài thăng thiên, Ngài phán cùng các môn đồ: "Kỳ hạn và ngày giờ mà Cha đã tự quyền định lấy, ấy là việc các ngươi chẳng nên biết" (Công vụ Các Sứ Đồ 1:7).
B. Như trong đời Nôê (các câu 37-39).
Kế đó Chúa Jêsus cho chúng ta biết rằng những ngày ấy trong kỳ Đại Nạn đang dẫn tới Sự Tái Lâm của Ngài sẽ giống như "trước nước Lụt".
Hãy nhớ lại con người trong thời Nôê đã hành động như thế nào? Họ chẳng quan tâm gì đến Đức Chúa Trời hết. Họ bị thu hút vào lối sống riêng và chương trình nghị sự của họ. Họ đã "ăn, uống, cưới, gả như thường". Họ đã sống những đời sống đam mê theo tư kỷ, ít suy nghĩ tới sự đời đời và bất chấp Lời của Chúa.
Quí vị có biết Nôê đã được gọi là "nhà truyền đạo công bình" trong II Phierơ 2:5 không? Tôi đưa ra câu nầy có ý nói rằng trong 100 năm lo đóng chiếc tàu, ông đã giảng đạo khi ông lo làm việc. Tôi hình dung người ta đang trố mắt nhìn cách ngớ ngẩn rồi bật cười khi họ nom thấy ông lo đóng tàu.
Mặc dù Chúa Jêsus hứa rằng "Tin Lành nầy về nước Đức Chúa Trời sẽ được giảng ra khắp đất, để làm chứng cho muôn dân". Dù có nhiều người sẽ trở lại với Đấng Christ trong Kỳ Đại Nạn, hầu hết cư dân trên thế giới sẽ sống y như "những ngày trước nước lụt".
Vì cớ quyền phép không hạn chế của Satan, tấm lòng của họ sẽ càng tối tăm hơn. Họ sẽ cố giải thích hiện tượng siêu nhiên xung quanh họ theo các giới hạn của khoa học và theo lý trí. Họ sẽ tìm kiếm ở khắp mọi nơi để có được những câu trả lời trừ ra nơi Lời của Đức Chúa Trời.
Khi "Nô-ê vào tàu, và người ta không ngờ chi hết cho đến khi nước lụt tới mà đùa đem đi hết thảy". "Nước lụt" ở đây ra từ chữ kataklusmos có nghĩa là nạn đại hồng thủy hay quét sạch hết. Đây là một từ mà từ đó chúng ta có từ "cataclysm" [đại hồng thuỷ] theo Anh ngữ. Quí vị có xem phim trên vô tuyến truyền hình thấy người ta bị nước lụt cuốn đi chưa? Toàn bộ cư dân trên thế giới trừ ra gia đình của Nôê đã từng kinh nghiệm sự ấy!
Chúa Jêsus phán rằng "khi Con người đến cũng như vậy". Người ta sẽ bị quét sạch hết trong sự phán xét công bình của Đức Chúa Trời. Trong kỳ Đại Nạn, họ sẽ nghe thấy hết lời cảnh báo nầy đến lời cảnh báo khác. Phần nhiều người trong số đó sẽ nghe thấy nhiều lời cảnh báo trước Sự Cất Lên. Có thể ai đó nghe thấy sứ điệp nầy sẽ có mặt ở đấy trong ngày ấy. Tuy nhiên, họ sẽ làm chai cứng tấm lòng mình và không tin theo, vì vậy họ sẽ bị phán xét.
C. Một người sẽ bị đem đi (các câu 40-41).
Kế đó Chúa Jêsus vẽ ra hai bức tranh bằng lời chỉ ra sự phân chia người tin và kẻ không tin trong ngày đó. Điều nầy sẽ xảy ra "lúc ấy" hoặc ngay thời điểm Ngài tái lâm.
Thứ nhứt, "sẽ có hai người nam ở trong một đồng ruộng, một người được đem đi, còn một người bị để lại". Thứ hai, "hai người nữ đang xay cối, một người được đem đi, còn một người bị để lại".
Tôi hay nghe nói hai câu nầy thường được sử dụng để mô tả sự Cất Lên, trong đó người tin được “cất lên” để gặp gỡ Chúa trên không trung. Tuy nhiên, văn mạch ở đây không chỉ ra sự Cất Lên, mà chỉ vào Sự Tái Lâm. Thay vì một người được “cất lên” để ở với Chúa, người ấy sẽ bị "đùa đem đi" trong sự phán xét giống như khi "nước lụt tới" đem những kẻ không tin đi trong thời của Nôê. Chúa Jêsus đang mô tả sự phân rẽ nầy sâu sắc hơn bằng cách mô tả sự phán xét chiên và dê trong 25:31-46. Những ai bị "để lại" sẽ là những người tin rất chân thành của dòng dõi sau cùng.
D. Trông mong với sự mong đợi (câu 42).
Ở phần bắt đầu câu 39 chúng ta thấy rằng dân chúng trong thời Nôê "không ngờ chi hết" cho tới chừng quá trễ, nước lụt đến đùa đem họ đi hết thảy. Hình ảnh một người bị cất đi và một người bị để lại cũng mô tả thái độ không trông đợi Lần Đến Thứ Hai của Đấng Christ.
Đấy là lý do tại sao Chúa Jêsus đưa ra lời cảnh báo nầy cho thế hệ sau cùng: "Vậy hãy tỉnh thức, vì các ngươi không biết ngày nào Chúa mình sẽ đến".
Tôi không tin bất kỳ một tín đồ nào trong đời hiện tại sẽ hiện diện trên đất trong ngày trọng thể ấy. Chúng ta sẽ qua đời và sẽ về quê hương với Chúa hoặc chúng ta sẽ được cất về quê hương trước thời điểm đó. Tuy nhiên, lời khuyên của Chúa Jêsus phải "tỉnh thức" với sự trông mong sẽ áp dụng cho cái nhìn về sự cất lên của chúng ta. Điều ấy có thể xảy ra vào bất cứ lúc nào.
Tới phần kết, chúng ta hãy "tiếp thu" hay nắm bắt một số tri thức làm thay đổi đời sống ra từ Chúa Jêsus. Cho phép tôi hỏi quí vị một vài câu:
1. Quí vị bây giờ đang làm gì khiến cho quí vị xấu hổ, lúc Chúa Jêsus tìm gặp quí vị đang làm khi Ngài tái lâm để tìm quí vị?
2. Quí vị chưa làm những điều nào mà quí vị sẽ làm trước khi Ngài tái lâm tìm quí vị?
3. Quí vị biết ai thực sự cần nghe Tin lành trước khi kỳ Đại nạn bắt đầu?
4. Thái độ của quí vị là như thế nào? Quí vị đang hướng vào lúc bây giờ hay lúc đó?

***